Tuy đã sớm biết sẽ có kết cục như vậy, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi khó chịu, Nam Cung Trĩ một mặt hối hận bản thân không chịu nổi hấp dẫn, một mặt âm thầm mắng: Li Cảnh, ta không tha cho ngươi đâu!
Thật vất vả mới xuống núi, Nam Cung Trĩ tìm một khách điếm để ở trọ, chuyện đầu tiên chính là gọi một thùng nước nóng thật lớn để tẩy đi mệt mỏi toàn thân, hôn ngân xanh xanh tím tím trên người làm cho trong lòng y bốc hỏa, ra sức cọ rửa một lượt, y lau qua loa nước trên người, cởi bọc đồ ra tìm quần áo để thay.
Lấy một chiếc áo choàng sạch sẽ, đang lúc muốn tìm áo trong thì một đồ vật xa lạ rơi ra, Nam Cung cầm ở trong tay, tập trung nhìn vào, đó là một chiếc vòng ngọc có long văn màu đen, điêu khắc tinh tế, giữa màu đen đậm lờ mờ hiện ra sắc xanh đậm, tỉ lệ đều đều dày đặc, chắc chắn đây là một khối ngọc vô giá.